Ngày Quốc khánh 2/9 hằng năm luôn là một dấu mốc thiêng liêng trong lòng mỗi người Việt Nam. Đó là ngày cả dân tộc cùng nhìn lại chặng đường lịch sử đầy gian nan nhưng vô cùng vẻ vang, ngày mà hai tiếng “Độc lập – Tự do” vang lên mạnh mẽ, mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước.
Tại Trung tâm Tương Hạnh, ngày lễ này không chỉ được nhắc đến bằng những bài học khô khan hay những khái niệm trừu tượng, mà được nuôi dưỡng bằng cảm xúc, bằng trải nghiệm và bằng sự tham gia thực sự của các con – những em nhỏ đang từng ngày nỗ lực vượt qua những khó khăn trong phát triển.
Những hình ảnh trong hoạt động mừng Quốc khánh tại trung tâm là những khoảnh khắc rất đỗi bình dị: lá cờ đỏ sao vàng được tô màu cẩn thận, những chiếc nón lá được trang trí bằng hình ảnh Tổ quốc, đôi bàn tay nhỏ bé đang tập trung dán từng chi tiết, hay ánh mắt ngập tràn niềm vui khi được khoác lên mình màu cờ thiêng liêng. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, một tình yêu nước rất trong trẻo đã được gieo mầm.

Trên bàn học, mỗi bé được chuẩn bị sẵn bút màu, giấy, hình cắt sẵn và một chiếc nón giấy để trang trí. Với nhiều bé, việc ngồi vào bàn và bắt đầu một hoạt động có chủ đích đã là một thử thách. Có bé cần cô nhắc nhở nhiều lần mới chịu ngồi xuống, có bé cầm bút nhưng còn lúng túng, chưa biết bắt đầu từ đâu.
Cô giáo nhẹ nhàng hướng dẫn từng bước: “Con tô màu đỏ nhé”, “Ngôi sao màu vàng”, “Con dán ở đây nè”. Mỗi hướng dẫn đều được lặp lại chậm rãi, kèm theo cử chỉ minh họa rõ ràng để các bé dễ hiểu. Có bé làm theo ngay, có bé cần cô cầm tay hỗ trợ, có bé mất khá nhiều thời gian chỉ để hoàn thành một chi tiết nhỏ.
Thế nhưng, điều dễ nhận thấy là không bé nào bị thúc ép. Mỗi bé được tôn trọng nhịp độ riêng, được khuyến khích bằng ánh mắt, nụ cười và những lời động viên rất nhỏ: “Con giỏi lắm”, “Con làm được rồi”, “Cố lên thêm chút nữa nhé”.

Trong suốt hoạt động, có những khoảnh khắc cả lớp trở nên rất yên tĩnh. Không phải vì các bé bị yêu cầu giữ trật tự, mà bởi các con đang cố gắng tập trung. Có bé cúi sát mặt vào tờ giấy, tay nắm chặt bút màu, đôi khi tô ra ngoài nhưng vẫn tiếp tục. Có bé dán đi dán lại một hình nhỏ vì chưa đúng vị trí, rồi lại kiên nhẫn làm lại từ đầu.
Với nhiều bé đặc biệt, việc duy trì sự chú ý trong vài phút là cả một quá trình rèn luyện dài ngày. Thế nên, chỉ cần các con ngồi lại được lâu hơn bình thường, hoàn thành thêm một bước so với trước, cũng đã là một bước tiến đáng trân trọng.
Cô giáo không chỉ quan sát sản phẩm cuối cùng, mà chú ý đến quá trình các bé thực hiện: cách con cầm bút, cách con chờ đến lượt, cách con phản ứng khi gặp khó khăn. Mỗi biểu hiện nhỏ đều là cơ sở để hiểu hơn về sự phát triển của từng bé.
Hoạt động không chỉ diễn ra trong im lặng. Ở một góc lớp, có bé quay sang nhìn bạn, đưa tay chỉ vào chiếc nón của mình, như muốn khoe thành quả. Có bé bắt chước bạn bên cạnh, tô cùng một màu hoặc dán hình tương tự. Những tương tác ấy tuy còn rụt rè, nhưng là dấu hiệu tích cực cho thấy các con đang dần chú ý đến người xung quanh.
Cô giáo khéo léo tạo cơ hội cho các bé tương tác: “Con đưa cho bạn bút màu đỏ nhé”, “Con xem bạn làm gì nè”, “Hai con cùng giơ nón lên nào”. Có bé làm theo ngay, có bé cần thời gian suy nghĩ, có bé chỉ nhìn mà chưa sẵn sàng tham gia. Dù vậy, tất cả đều được ghi nhận, không có đúng – sai, chỉ có sự tiến bộ theo cách riêng của mỗi con.

Khi chiếc nón được trang trí xong, nhiều bé tỏ ra rất thích thú. Có bé đội nón lên đầu ngay lập tức, có bé cầm nón xoay qua xoay lại ngắm nghía, có bé đưa cho cô giáo xem với ánh mắt đầy mong đợi. Cô mỉm cười, khen ngợi và giúp các con đội nón ngay ngắn hơn.
Những hoạt động giản dị như thế, khi được tổ chức đúng cách, không chỉ mang lại niềm vui mà còn góp phần nuôi dưỡng sự tự tin và khả năng hòa nhập của các bé. Từng chiếc nón, từng lá cờ, từng nụ cười còn e dè đều là minh chứng cho sự cố gắng bền bỉ của các con. Và chính từ những khoảnh khắc nhỏ ấy, hành trình lớn lên của các bé được viết tiếp – chậm rãi, kiên trì, nhưng đầy hy vọng.


