T.A VÀ HÀNH TRÌNH KHƠI MỞ GIÁC QUAN: KHI NHỮNG “MẢNH GHÉP” TÌM VỀ ĐÚNG CHỖ TẠI TƯỜNG HẠNH

T.A VÀ HÀNH TRÌNH KHƠI MỞ GIÁC QUAN: TÌM VỀ ĐÚNG CHỖ TẠI TƯỜNG HẠNH

T.A VÀ HÀNH TRÌNH KHƠI MỞ GIÁC QUAN: KHI NHỮNG “MẢNH GHÉP” TÌM VỀ ĐÚNG CHỖ TẠI TƯỜNG HẠNH

Trong thế giới của những đứa trẻ đặc biệt, mỗi cử động nhỏ, mỗi ánh mắt tập trung đều là một chiến thắng vang dội. Tại Trung tâm Tường Hạnh, chúng tôi đang cùng bé T.A viết nên một câu chuyện như thế – câu chuyện về sự kiên trì, về những đôi bàn tay nhỏ nhắn đang nỗ lực kết nối với thế giới xung quanh thông qua những món đồ chơi màu sắc.

Nhìn vào những bức ảnh, chúng ta thấy một cậu bé T.A với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc tơ mềm mại và chiếc áo len kẻ ngang khỏe khoắn. T.A là một cậu bé mắc Hội chứng Tăng động Giảm chú ý (ADHD) kết hợp với Rối loạn Xử lý Giác quan.

Khác với những đứa trẻ khác có thể vui chơi một cách tự nhiên, thế giới đối với T.A thường quá ồn ào và lộn xộn. Em khó có thể ngồi yên quá 2 phút, đôi tay luôn táy máy và tâm trí dễ dàng bị xao nhãng bởi bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Sự “vấn đề” của T.A không nằm ở trí tuệ, mà nằm ở chỗ em chưa tìm được cách điều khiển “cỗ máy” cơ thể của mình để hòa nhịp với thực tại. Những bức ảnh chụp từ phía sau và góc nghiêng cho thấy một sự thay đổi kỳ diệu: T.A đang học cách tĩnh lặng.

bé T.A choi

Trong bức ảnh đầu tiên, T.A đứng trước một bàn đầy ắp các loại hoa quả đồ chơi. Phía sau em là những kệ giáo cụ được sắp xếp ngăn nắp, khoa học – đặc trưng của môi trường can thiệp tại Tường Hạnh. Đây là bài tập về Kỹ năng sống và Nhận biết thế giới.

T.A đang cầm trên tay một trái cà chua đỏ mọng, xung quanh là dưa hấu, chuối, khế và các loại dao nhựa. Với một trẻ tăng động, việc đứng yên trước một “rừng” đồ chơi hấp dẫn như vậy mà không hất tung mọi thứ là một nỗ lực phi thường. Các giáo viên tại trung tâm đã dạy em cách nhận biết tên gọi, màu sắc và quan trọng nhất là cách chơi có mục đích. Em đang học cách “cắt” trái cây trên chiếc thớt nhỏ, một hoạt động giúp rèn luyện lực cơ tay và sự phối hợp giữa hai tay – những kỹ năng nền tảng cho việc tự lập sau này.

Chuyển sang hoạt động tiếp theo, T.A ngồi vào bàn với một bộ giáo cụ ghép hình con cá bằng gỗ. Đây chính là khoảnh khắc vàng minh chứng cho sự tiến bộ của em.

bé T.A chơi vui vẻ

Gương mặt em hơi cúi, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng đường cong của mẩu gỗ màu xanh, màu đỏ. Những ngón tay nhỏ nhắn đang xoay sở, ướm thử từng vị trí để khớp mẩu hình vào khuôn. Với trẻ bị rối loạn xử lý giác quan, việc khớp một mảnh gỗ vào đúng lỗ không chỉ là trò chơi trí tuệ, mà là bài tập về Định hướng không gian và Vận động tinh.

Nhìn cái cách T.A dùng ngón trỏ chỉ vào đầu con cá, chúng ta thấy được sự kết nối giữa tư duy và hành động đang dần hình thành. Em không còn hấp tấp, không còn bỏ cuộc giữa chừng. Sự kiên trì nhen nhóm qua từng mảnh ghép, và khi con cá gỗ hoàn thiện, đó cũng là lúc sự tự tin trong em được củng cố.

Đằng sau sự tập trung của T.A là bóng dáng của những giáo viên tại Trung tâm Tường Hạnh. Họ không xuất hiện trực tiếp trong khung hình, nhưng sự hiện diện của họ nằm ở cách sắp xếp giáo cụ, ở môi trường không gian yên tĩnh và ở lộ trình học tập được thiết kế riêng cho T.A. Các thầy cô tại đây đã làm được những điều mà không phải trường học thông thường nào cũng làm được:

Thiết lập cấu trúc: Giúp một đứa trẻ vốn hỗn loạn về hành vi biết tuân thủ quy tắc “chơi xong cất dọn” (như chúng ta thấy các kệ đồ chơi rất ngăn nắp).

Điều tiết giác quan: Sử dụng các bài tập vận động tinh để làm dịu hệ thần kinh của T.A, giúp em tìm thấy sự bình an trong việc lao động trí óc.

Kiên nhẫn tuyệt đối: Để có được 5 phút T.A ngồi yên ghép hình, các cô có thể đã phải mất 5 tháng kiên trì ngồi cùng em, khích lệ em từ những bước nhỏ nhất. Các cô thấu hiểu rằng đằng sau một hành động nghịch ngợm là một tín hiệu cần được giúp đỡ, chứ không phải một sự hư hỏng.

bé T.A Học

Không gian học tập của T.A tại Tường Hạnh, với những chiếc vòng lắc màu sắc, những hộp bóng vải và những bộ tranh ảnh, chính là một thế giới thu nhỏ đầy bao dung. Ở đó, T.A được là chính mình nhưng là một phiên bản tốt hơn mỗi ngày.

Mô tả một cách chân thực nhất qua những tấm hình, chúng ta thấy một T.A đang trưởng thành. Em không còn là cậu bé “vấn đề” trong mắt xã hội, mà là một “nhà thám hiểm” nhỏ đang khám phá thế giới qua những món đồ chơi. Vết mực trên bàn tay, mái tóc đẫm mồ hôi sau giờ hoạt động, hay cái cách em nâng niu mảnh ghép con cá… tất cả đều là những tín hiệu hạnh phúc.

Câu chuyện của T.A tại Trung tâm Tường Hạnh vẫn đang tiếp diễn. Sẽ còn nhiều mảnh ghép khó hơn, nhiều bài tập thử thách hơn, nhưng với nền tảng là tình yêu thương và phương pháp giáo dục chuyên biệt, chúng tôi tin rằng T.A sẽ sớm tìm thấy “mảnh ghép” hoàn hảo cho cuộc đời mình.

Trung tâm Tường Hạnh cam kết sẽ tiếp tục là bến đỗ an toàn, là nơi biến những khiếm khuyết thành nghị lực, và là nơi những đứa trẻ như T.A được yêu thương vì chính những điều đặc biệt mà các em mang lại cho thế giới này. Mỗi ngày qua đi, T.A lại tiến thêm một bước dài trên hành trình hòa nhập, và đó chính là phần thưởng lớn nhất cho tất cả chúng ta.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *