Đ.L VÀ HÀNH TRÌNH TÌM LẠI ÁNH SÁNG TÂM HỒN: KHI TÌNH THƯƠNG NỞ HOA TẠI TRUNG TÂM TƯỜNG HẠNH

Đ.L VÀ HÀNH TRÌNH TÌM LẠI ÁNH SÁNG TÂM HỒN: TẠI TRUNG TÂM TƯỜNG HẠNH

Đ.L VÀ HÀNH TRÌNH TÌM LẠI ÁNH SÁNG TÂM HỒN: KHI TÌNH THƯƠNG NỞ HOA TẠI TRUNG TÂM TƯỜNG HẠNH

Trong thế giới của những đứa trẻ “đặc biệt”, mỗi một nụ cười, mỗi cái chạm tay hay một phút giây tập trung đều ẩn chứa cả một sự nỗ lực phi thường. Tại Trung tâm Tường Hạnh, có một cậu bé mang tên Đ.L, người đang cùng các thầy cô viết nên những chương mới cho cuộc đời mình – một cuộc đời mà ở đó, những rào cản về tâm lý đang dần được tháo gỡ bằng sự kiên trì và lòng tận tụy.

bé Đ.L

Nhìn vào những tấm hình, chúng ta thấy một cậu bé Đ.L với gương mặt bụ bẫm, nước da trắng hồng và đôi mắt đen láy. Em thường mặc chiếc áo len họa tiết quả trám màu xanh trắng rất lịch sự và chỉn chu. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài đáng yêu ấy là một cuộc chiến thầm lặng với Hội chứng Tự kỷ chức năng cao (Asperger) kèm theo Rối loạn tích hợp cảm giác mạnh.

Đ.L là một đứa trẻ sống trong “ốc đảo” của riêng mình. Với em, thế giới bên ngoài đôi khi quá ồn ào và đáng sợ. Em gặp khó khăn lớn trong việc kết nối với mọi người xung quanh, thường xuyên lặp đi lặp lại những hành vi vô nghĩa và đặc biệt sợ hãi khi phải thay đổi những thói quen cũ. Trước khi đến với Tường Hạnh, Đ.L gần như không nói, em chỉ giao tiếp bằng những tiếng hét hoặc sự im lặng đến đau lòng khi không thể diễn tả được nhu cầu của mình. Sự “khác biệt” ấy từng khiến gia đình rơi vào bế tắc, nhưng tại ngôi nhà Tường Hạnh, em đã tìm thấy những người dẫn đường thực thụ.

Trong một bức ảnh đầy chất thơ, Đ.L đứng bên khung cửa sổ, ánh nắng xuyên qua tấm rèm tạo nên những vệt sáng đổ dài trên tường. Em đứng đó, tay chạm nhẹ vào bóng của mình, đầu hơi cúi xuống như đang suy tư. Đây không chỉ là một khoảnh khắc đẹp, mà là một phần của Trị liệu Ánh sáng và Không gian.

Các giáo viên tại Tường Hạnh đã nhận thấy Đ.L rất nhạy cảm với ánh sáng tự nhiên. Thay vì ép em vào những căn phòng kín với ánh đèn điện khô khốc, các cô đã khéo léo tận dụng ánh nắng để giúp em làm quen với khái niệm “sự hiện diện”. Cái chạm tay vào bức tường đầy nắng ấy chính là lúc Đ.L đang học cách cảm nhận không gian vật lý xung quanh, một bước đi quan trọng để kéo em ra khỏi thế giới ảo mộng và trở về với thực tại.

Chuyển sang hoạt động tại bàn học, Đ.L đang mải mê với bộ ghép hình con cá bằng gỗ đa sắc màu. Nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn của em tỉ mẩn xoay từng mẩu gỗ, chúng ta thấy được sự tiến bộ vượt bậc về Kỹ năng vận động tinh và Phối hợp tay mắt.

bé Đ.L

Với một đứa trẻ tự kỷ, việc hoàn thành một bức tranh ghép hình đòi hỏi một sự tập trung cao độ và khả năng tư duy hình khối mà không phải lúc nào các em cũng sẵn lòng thực hiện. Nhưng ở đây, Đ.L ngồi rất ngay ngắn trên chiếc ghế xanh, đôi tay không còn run rẩy hay xao nhãng. Em đang học cách đặt mọi thứ về đúng vị trí của nó. Mỗi mảnh ghép con cá khớp vào khuôn cũng giống như một rào cản trong tâm trí em đang được tháo dỡ. Sự tĩnh lặng lúc này không còn là sự cô lập, mà là sự tập trung đầy tích cực.

Trong một khung hình khác, Đ.L ngồi bệt trên sàn gỗ, hai tay ôm chặt quả bóng màu xanh lá cây có in những con số và phép tính. Đây là bài tập về Xúc giác và Nhận diện cơ bản. Quả bóng không chỉ là đồ chơi, nó là vật dẫn để giáo viên bước vào thế giới của em.

Các cô giáo thường cùng Đ.L lăn bóng qua lại, một hoạt động đơn giản nhưng lại là bài học lớn nhất về “giao tiếp luân phiên” (turn-taking). Thông qua việc ôm và cảm nhận bề mặt quả bóng, Đ.L đang học cách điều tiết cảm giác của đôi bàn tay, giảm bớt sự nhạy cảm quá mức thường thấy ở trẻ rối loạn cảm giác. Ánh mắt em nhìn vào quả bóng thể hiện sự tò mò – một tín hiệu đáng mừng cho thấy mầm mống của sự học hỏi đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Đằng sau mỗi bức ảnh của Đ.L là mồ hôi, nước mắt và cả nụ cười hạnh phúc của các giáo viên chuyên biệt. Tại Tường Hạnh, các cô không chỉ dạy trẻ học, các cô còn dạy trẻ “cách để làm người”.

Những gì giáo viên tại trung tâm đã làm được cho Đ.L và các bé có tình trạng đặc biệt là vô cùng lớn lao:

Xây dựng phác đồ can thiệp riêng biệt: Không có hai đứa trẻ tự kỷ nào giống nhau. Các cô đã dành hàng tháng trời quan sát để biết Đ.L thích ánh nắng, yêu màu xanh và nhạy cảm với âm thanh để xây dựng một giáo án dành riêng cho em.

Kiên nhẫn vượt giới hạn: Có những ngày Đ.L khủng hoảng, đập phá đồ đạc, các cô chính là người ôm em vào lòng, dùng hơi ấm và sự bình tĩnh để xoa dịu cơn bão lòng của em. Sự kiên nhẫn ấy không thể tính bằng giờ, mà tính bằng cả trái tim.

Kết nối gia đình: Các cô tại Tường Hạnh đóng vai trò là cầu nối, hướng dẫn cha mẹ cách tương tác với con tại nhà, giúp hành trình can thiệp không bị gián đoạn. Nhìn những kệ đồ chơi ngăn nắp, những cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ, ta mới thấy hết sự chuyên nghiệp và cái tâm của người thầy.

bé Đ.L

Hình ảnh Đ.L ngồi một mình với quả bóng hay đứng bên khung cửa sổ không còn gợi lên sự cô đơn, mà nó mang lại cảm giác của một sự chuẩn bị kỹ lưỡng để bứt phá. Em đang ở trong một môi trường tốt nhất, nơi mà mỗi đặc điểm “khác biệt” của em đều được trân trọng và mài giũa thành những thế mạnh.

Hành trình của Đ.L tại Trung tâm Tường Hạnh vẫn còn dài, sẽ còn những ngày khó khăn và những thử thách mới. Thế nhưng, với tình yêu thương vô điều kiện của các thầy cô và sự đồng hành sát sao của gia đình, chúng ta có quyền tin vào một ngày mai tươi sáng. Một ngày mà Đ.L sẽ không chỉ chạm tay vào nắng qua khung cửa, mà em sẽ tự tin bước ra ngoài ánh nắng ấy, mỉm cười và nói lời chào với thế giới rộng lớn.

Tại Tường Hạnh, chúng tôi tin rằng mỗi đứa trẻ đều là một vì sao, và nhiệm vụ của chúng tôi là giúp những vì sao ấy tìm thấy cách để tỏa sáng theo cách riêng của mình. Đ.L đã và đang tỏa sáng, từng chút một, trên con đường tìm về chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *